Chỉ “cay mắt” thôi thì chưa đủ

doilaBạn đã bao giờ chìa bàn tay của mình ra cho những đồng bào đang cần sự cứu giúp?!

Cả đêm qua, cộng động mạng đã “lên cơn” trước một bức ảnh ghi lại hình ảnh một người bảo vệ với làn da sạm nắng ngồi ăn bữa cơm đạm bạc dưới đất, phía sau một bức tường dày của quán, phía bên kia có nhiều bạn trẻ mặc áo trắng đồng phục đang ngồi uống cafe ở “ghế cao” sang trọng.
Một sinh viên trường ĐH Luật TPHCM đã tình cờ chụp bức hình và đưa lên mạng với những lời bình luận rất xúc động: “Tôi chợt nhìn thấy một bác bảo vệ già tóc đã bạc… Lấy trong túi ra một ít cơm một ít rau muống luộc và ít nước mắm, bữa cơm đạm bạc của bác bảo vệ khiến tôi khựng người lại…Giá như bức tường to cả mét kia không tồn tại thì bác cũng ngồi ghế cao như những nhân viên công sở hay du khách nước ngoài, cũng ăn những món ăn “ít đạm nhiều dollar” kia. (Giá như) ngay lúc đó tôi có đủ tiền để mời bác một ly café, để bác được ngồi song song như những người kia và cảm nhận được “vị ngọt” trong ly cafe đắng.
Trong hàng ngàn lượt like, hàng trăm chia sẻ, có thể thấy điển hình là 2 chữ “cay mắt”.
Cuộc sống đôi khi đầy những cảnh đời tương phản, khi những người này thì dùng bừa  phứa một bữa ăn “ít đạm nhiều dollar”, người khác thử thách sức chịu đựng của cơ thể và lòng kiên nhẫn với rau muống luộc.  Bức tường ngăn cách những cảnh đời đúng là “dày đến cả mét”, nhưng còn có một bức tường khác, dày hơn, đó là bức tường khoảng cách giàu nghèo.
Cũng ngày hôm qua, báo chí ngập tràn hình ảnh những đứa trẻ ở Ba Tơ- Quảng Ngãi, với nước ngập ngang bụng, sách vở đội trên đầu, lội qua quãng sông rộng đến 300m để đến trường. Nguyên nhân ư? Bởi chúng không có 2 ngàn đồng trả “phí cầu tre”. Bởi “kinh phí xây cầu quá lớn, lên đến hàng chục tỷ đồng nên chưa thực hiện được”. (Không hiểu sao, khi nói đến chuyện những cây cầu, người viết lại nhớ đến ông Lê Tất Dũng với cây cầu tự xây bằng toàn bộ tài sản vượt dòng Vu Gia, chứ không phải là Bộ trưởng Bộ GTVT).Tuongday
Tháng 4 năm ngoái, ngay tại Hà Nội, ngay trên Cầu Thanh Trì, một cụ ông 52 tuổi bị bệnh thần kinh đã chết sau nhiều ngày “đói lả”. Ngày 7.4.2012, mạng xã hội xuất hiện clip “đói lả trên cầu Thanh Trì” ghi lại hình ảnh ông cụ, mặt mũi nhem nhuốc, đói lả, mất khả năng đi lại, chỉ còn đủ sức để “ú ớ”. Người đăng tải clip, một sinh viên, kể: Đi học về qua cầu Thanh Trì, tôi lao vụt qua 1 cái bóng đen. Ngoảnh lại thì ra là một ông lão hành khất hoặc cầu thực gì cũng được. Tuy có chạy quá nhưng tôi vẫn dừng lại và đứng cạnh ông để hỏi thăm. Ông chẳng nói được câu nào. Chắc mệt lả vì đói khát. Tôi chỉ biết gọi điện cho 115 và 113 để cầu cứu. Sau 1 tiếng đồng hồ đứng chờ thì cả 115 và 113 đều k có mặt. Tôi đành bỏ về. Người đi đường chẳng ai dừng lại để xem ông lão ra sao. Họ vô tâm. Từ bộ đội đến công an, xe cứu thương và thậm chí là cả mấy thằng mồm lúc nào cũng từ bi mà đi SH qua cũng không thèm dừng lại…
Không một ai giúp ông cụ co quắp và đói lả khi những người qua đường, phóng với tốc độ 80km/h vụt qua người ông với khoảng cách chỉ 10cm. 8h tối hôm đó, ông lão vẫn đói lả trên cầu. Và 9 ngày sau, 16.4, Công an xác nhận ông lão đã mất. Nguyên nhân: Do quá yếu.
Bạn đã bao giờ gặp những ông lão đói lả hoặc những người đang quằn quại trong một vụ tai nạn?! Bạn đã bao giờ chìa bàn tay của mình ra cho những đồng bào đang cần sự cứu giúp?!
Để xóa đi những “bức tường dày”, chỉ “cay mắt” thôi thì chưa đủ. Bởi ngoài “bức tường dày cả mét” giữa bác bảo vệ ăn bữa cơm trưa đạm bạc với cái dáng ngồi như tù binh và những người thưởng thức bữa ăn “ít đạm nhiều dollar”, ngoài bức tường ngăn cách giàu nghèo, thưa các bạn, còn có một bức tường khác: Bức tường ngăn cách giữa những cơn “cay mắt” của lương tâm, nhưng trên mạng xã hội và hành động cứu giúp ngoài cuộc sống.

About these ads

  1. bommy

    Hai tội ác lớn nhất, rồi sẽ bị nhân dân và lịch sử sẽ phán xét đó là:
    1. Làm cho thế hệ trẻ không biết về lịch sử đất nước, không biết nguồn gốc của mình (Che dấu lịch sử, dạy học sinh về cờ nước khác, suốt ngày chiếu phim giả sử tàu, hàn quốc…).
    2. Làm cho con người vô cảm, không chút lòng trắc ẩn.

  2. Nguyễn Quang

    Ơn đảng ,cho ta sáng mắt sáng lòng.Nửa đời người đã sống trong mê lạc.

  3. Giữ thật chắc điều 4!
    Cầm thật chắc điều 4!
    Nắm thật chắc điều 4!

  4. Văn

    Chắc chắn xóa điều 4…

  1. 1 Chỉ “cay mắt” thôi thì chưa đủ | Hãy dành thời gian

    [...] Đào Tuấn [...]

  2. 2 TTXVA | Điểm tin Thứ Tư 13/3/2013

    [...] Chỉ “cay mắt” thôi thì chưa đủ daotuan [...]

  3. 3 Tin ngày 13/3/2012 – Chính phủ VN đang đàn áp cuộc “Cách mạng truyền thông xã hội” | Dahanhkhach's Blog

    [...] Chỉ “cay mắt” thôi thì chưa đủ daotuan [...]

  4. 4 TTXVA | Điểm tin Thứ Năm 14/3/2013

    [...] Chỉ “cay mắt” thôi thì chưa đủ daotuan [...]

  5. 5 Tin ngày 14/3/2013 | Dahanhkhach's Blog

    [...] Chỉ “cay mắt” thôi thì chưa đủ daotuan [...]




Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s



Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 198 other followers

%d bloggers like this: