Đỗ 2 trường ĐH, xinh như mộng, và nghiện

Chuyện Hường, Cô gái nghiện

 

Khi Hường bắt đầu chơi “trò chơi ma túy” cô mới 18 tuổi. Bấy giờ là năm 1996, cô đang học cơ điện K42, Đại học Bách Khoa Hà Nội. Hường nghiện lại ma túy vào năm cô hai mươi tuổi, khi cô vừa thi đỗ vào trường Đại học sư phạm II Xuân Hòa. Bốn năm sau đó, cô đã kịp có thâm niên nghiện 6 năm, bị cưỡng bức đi cai nghiện, suýt đi tù vì chuyện buôn bán ma túy và đã treo cổ tự tử một lần. Tôi gặp cô khi 18 ngày nữa là cô hết “án cai nghiện” để trở về với sợi dây xích sắt mà cha cô làm sẵn dưới gầm giường, và quan trọng hơn, trở về với đám bạn của cô, với phường Thanh Miếu của cô, đám bạn thì đứa nào cũng nghiện, phường Thanh Miếu thì chỗ nào cũng có thể mua ma túy.

“Trò chơi nhạt nhẽo” của Hường

Hường ở phường Thanh Miếu, một “phường ma túy” nổi tiếng nhất TP Việt Trì, nổi tiếng nhất tỉnh Phú Thọ, nhưng điều đó chẳng có ý nghĩa gì với một trăng non học hành giỏi giang như cô. Hường học ở trường PTTH công nghiệp Việt Trì. Cô học giỏi. Bằng chứng là năm 1996, ngay trong lần thi đại học đầu tiên, cô đỗ vào một trường nổi tiếng “xương xẩu”: Đại học Bách Khoa Hà Nội

Phòng Hường ở nội trú có năm người, cô thân nhất với Nga, một cô gái Hà Nội 19 tuổi, học năm thứ hai, không muốn ở nhà mà thích ở nội trú. Cái sự này Hường cảm thấy bình thường, chỉ bất thường ở chỗ “Chị Nga hay kéo dèm, ở một mình và chơi một trò gì đó rất nhạt nhẽo”. Hôm đó là một ngày nắng, Hường bị cảm nắng và trở về phòng mình. “Người chị” của cô thể hiện lòng tốt bằng cách đốt lửa cho cô hít “thuốc chữa đau đầu”. 4 ngày sau đó Hường như bị ma nàm, nằm bẹp trên giường, đầu óc choáng váng. Đầu cô say, cơ thể cô say. Ăn gì vào nôn ra cái đó, ma túy chưa có chỗ trong cơ thể của cô. Khi mà bò được dậy, “người chị” cho Hường hít tiếp “thuốc chữa đau đầu”. “Không hiểu sao lúc đó em lại chơi tiếp”, lần thứ hai cô không bị nôn nữa, vẫn thấy đó chỉ là một trò chơi nhạt nhẽo. Ngày hôm sau, cô chơi lần thứ ba trong đời. Lần này đã thấy có cảm giác là lạ, nôn nao, lâng lâng. Thôi, trò chơi thú vị thật rồi, ma túy đã có chỗ trong người cô. Trong mười ngày liên tiếp, ngày nào cô cũng chơi. Trò chơi không còn nhạt nhẽo nữa, cô biết thế nào là cảm giác “phê”. Hường chính thức dính vào ma túy.

Khi thiếu thuốc, ngay cả các cô gái cũng ngáp chảy nước mắt dù đó là nơi công cộng. Khi cơ thể thèm thuồng cái hơi thuốc, thể diện là cái gì đó hơi thừa. Hường biết mình đã nghiện ma túy, nhưng mà cô không khóc, cơn thèm thuốc mãnh liệt, dữ dội hơn cơn đói khiến cho đầu óc cô suốt ngày chỉ nghĩ đến ma túy, không còn thời gian mà ăn năn hối hận, chẳng có lúc nào mà suy nghĩ nữa. Cô cũng không căm hận “người chị”, kẻ đưa cô vào đời. Hai chị em suốt ngày quoặp nhau, bạn ma túy còn thân hơi cả bạn trai. Bấy giờ Hường mới chỉ học được đến tháng thứ ba ở Hà Nội, tiền cha mẹ chu cấp cho một tháng chỉ 5 hôm là chui hết vào mũi. Ma túy có sức sui khiến kinh người. Cô bắt đầu biết mượn xe đạp của bạn bè đem cắm.

Hôm đó là một ngày tháng 2, cô đã mượn và cắm đến chiếc xe thứ bảy. Ba chị em nghiện cùng phòng tính rằng cắm một chiếc xe chỉ được có 70 ngàn, mua ma hít thì không đủ. Thế là cả ba chuyển sang chích. Hai hôm đầu nhờ người bán (ở ngõ chợ Khâm Thiên) chích hộ, “đến hôm thứ ba thì gặp ở ngay chỗ chích anh Hùng. Anh này cùng quê với em, cũng học Bách Khoa, ở bên KTX nam”. Thế là từ hôm đó, cả bọn kéo nhau sang phòng anh Hùng chích. “Về sau em mới hiểu rằng chích làm cho người ta nghiện rất nhanh. Đối với người nghiện thì chích “phê” hơn hít hiều, vì ma túy đi thẳng vào máu”. Sau 4 tháng kể từ ngày đầu tiên chơi trò chơi nhạt nhẽo, Hường đã nghiện nặng. Một ngày cô “chơi” hai cữ. Trưa. Và chiều. Thế mà lúc nào cô cũng vẫn cảm thấy “đói”.

Ngày 24 tháng 3 năm 1997, Bọn Hường bị bảo vệ KTX bắt, cô không quên ngày đó vì chỉ đến khi đó cô mới chợt nghĩ đến sự mất mát mà ma túy có thể đem đến. “Đó là hôm bố mẹ em mới gửi tiền ăn. Năm trăm ngàn. Cả bọn đã đói mấy hôm rồi, nên chị Nga, anh Hùng quyết định là sẽ mua 200 ngàn về để xả láng. Rình cho bạn cùng phòng anh Hùng đi tắm, cả bọn đóng cửa lại… Cả bọn “chơi ” phê đếm mức nghe có tiếng người gọi cửa mà không sao đứng lên để mở được. Khi biết bảo vệ ký túc lên, ai cũng cảm thấy sợ, nhưng khi phê, chân tay bủn rủn, không sao đứng dậy được. Anh Hùng bảo em giấu kim tiêm đi. Em nhìn thấy cái kim có chuôi nhựa xanh ngay trước mặt mà mãi mới nhặt được, đem giấu ngay khe giường. Bảo vệ phá cửa vào, nhìn cái là biết ngay bọn này đang phê thuốc. Thế là họ gọi công an, xích tay từng đứa đưa ra phường. Lúc đi qua sân trường, thấy tòan người đang nhìn mình. Lúc vào trong phường bị công an tẩn cho một trận, thế mà đến lúc đó vẫn chưa có đứa nào tỉnh. Ba đứa gái, một thằng trai! Đúng hơn là 4 đứa nghiện, bị nhìn không biết xấu hổ, bị đánh không thấy đau. Phê mà!

Ngày 28/3, trường ra quyết định đuổi học cả 4. Bố Hường từ Việt Trì xuống đón con về thẳng nhà. Ơ đó, đã có một sợi xích đợi cô sẵn.

Hai lần đỗ đại học, một lần nghiện, một lần tái nghiện

Thôi, phải làm lại cuộc đời thôi. Khi bị buộc cẳng ở nhà, Hường nghiến răng tự hứa với mình không biết bao nhiêu lần như vậy. Tự hứa khi những cơn vật thuốc làm cô như con thú, như một ả điên, muốn bứt xích chạy đến với cảm giác mũi kim tiêm đâm dưới da. Hường nghiện ma túy, nghiện luôn cả cái cảm giác đau đau của mũi kim.

Trong mấy tháng giời vật lộn với những cơn thèm thuốc, vật lộn với chính bản thân ấy. Hường vẫn ôn thi, hy vọng làm lại cuộc đời. Cô chuyển từ ôn khối A, sang khối C. Cuối tháng 8/1997, vừa tự cai nghiện bằng xích sắt, vừa ôn thi, và cô đỗ đại học lần thứ hai. Đỗ vào trường Đại học sư phạm II Xuân Hòa. “Một con Tám, hai con Bảy. Tổng cộng 21 điểm, điểm có học bổng loại A”. Thực ra Hường không bao giờ có ý định sẽ trở thành một cô giáo. Một người, lại là một cô gái đã từng có một tiền sử nghiện ngập, lại là nghiện ma túy thì làm sao có thể dậy ai được, nhưng mà phải đi học, họa may thì tri thức có thể giúp cô thắng được chính con nghiện nó vẫn nằm trong người. Dẫu là cai, nhưng dường như trong người cô, ma túy vẫn như một con rắn độc âm thầm chờ thời. Và con rắn ấy nhả nọc hai tuần sau khi cô nhập học, đúng lúc cha cô, một người cha cai nghiện cho con bằng xích sắt, đúng lúc mẹ cô, một người mẹ suốt ngày nhìn cô khóc, hy vọng nước mắt thay thế thuốc cai nghiện, đã bắt đầu tin tưởng con rắn ma túy đã chết trong người cô. Đó là một ngày tồi tệ. Cô gặp Hải, một người có bố làm to, dân nghiện. Nhìn những nốt kim tiêm chưa thôi màu thâm trên tay cô, Hải hỏi: Nghiện hả em. Có gì mà xấu hổ. Con rắn ma túy xui khiến. Cô theo anh ta ra ngay đằng sau căng tin, “chơi một phát”. Hai ngày sau, hai người gặp nhau tại nhà vệ sinh… Ba ngày sau, cô đưa tiền cho Hải đi mua thuốc. Hường tái nghiện. Rất nhanh chóng, cô tăng liều. Những kẻ tái nghiện, khi sử dụng ma túy trở lại bao giờ cũng tăng liều.

Ma túy làm cho người ta đói hơn đói cơm. Đói ma túy, người ta không nhịn được, người ta “phải làm một cái gì đó để có tiền chơi ma túy”. Không còn xe đạp để cắm, cô “vay” mẹ hai triệu tiền bán lợn đợt về thăm nhà, “mượn” tạm sợi dây chuyền, chiếc nhẫn. Cho đến một buổi chiều, mẹ cô rình thấy cô lại cậy tủ, đã nói là ma túy làm cho con gái không còn biết xấu hổ, làm cho bản tính lương thiện thành ra kẻ cắp. Chiều đó Hường bị giữ lại tại nhà. 5 giờ chiều, cô lên cơn vật thuốc. “Thế là thôi, không có học hành gì nữa”.

Lần này bố cô cho đổ hẵn giữa nhà một trụ bê tông. Cô bị bố cô xích bằng những sợi xích to hơn, bị khóa bằng những chiếc khóa chống kìm cộng lực. Cô không cần phải mặc quần áo. Bao tải có khóet lỗ. Nghiện, ở trong nhà thì không cần phải làm đẹp. Cô bị xích kể cả lúc đi ngủ. Đi vệ sinh cũng bị xích, đi tắm cũng xích. Nhưng ngay cả xích sắt, ngay cả khóa chống kìm cộng lực, ngay cả bao tải khoét lỗ vẫn không ngăn Hường trở lại với “trò chơi nhạt nhẽo”. Cô tái nghiện lần thứ ba ngay khi được thả ra để làm một công việc lương thiện là làm công nhân  nhà máy giày.

Em đã chôn anh ấy bằng “trò chơi nhạt nhẽo”

Ma túy không cấm người ta có thể yêu, ma túy cũng không thể làm một chàng trai khi đã yêu ghê sợ người con gái, dẫu biết cô ta nghiện, nhưng ma túy có thể đánh nguời một người đàn ông kém bản lĩnh, có thể biến một người có ý tưỏng tốt thành một tên tội phạm.

Hường bắt đầu yêu khi cô đã chơi ma túy được ba năm rưỡi. Người đàn ông bất hạnh tên Thanh, người Nam Định. Thanh quen Hường khi cô như con ma xó, vạ vật đầu đường xó chợ. “Nó đi chơi cùng với em, tòan giữ hộ tay để em chích. Biết đấy là ma túy, nó bảo:” Em bỏ đi. Cái trò đó nhạt nhẽo, có gì là hay!”. Thanh định bằng mọi cách giúp em bỏ ma túy. Hai đứa yêu nhau thì yêu thật, nhưng suốt ngày cãi nhau. Một tối cãi nhau rất to về chuyện em nghiện. Em bảo:” Mày kệ tao đi, tao có thể bỏ mày nhưng không bỏ “nó” được (ma túy). Tưởng bỏ dễ lắm hả. Mày đưa tay đây tao trích cho một phát, xem nghiện thì có bỏ đưọc không”. Thanh tím mặt đưa tay ra. Con rắn ma túy sui khiến, em nghiến răng cho nó một phát”. Người anh hùng rơm đã bị thiêu cháy bằng những mũi kim. Hai đứa nghiện yêu nhau, lang thang bờ bụi và tất nhiên, bắt đầu biết bán những tép heroin xinh xẻo, bắt đầu biết bớt xén, lấy lãi để chích vào người.

Hôm đó là ngày 10/2/1999. Hường và Thanh rủ nhau về Nam Định. “Đến cách Nam Định 11 km, em đã định pha sẵn thuốc định trích ngay trên xe, nhưng mà xe lắc quá không sao trích được. Đến bến, xe vừa dừng em chạy ngay ra sau đít xe trích, vì lúc đó vật quá rổi. Thanh nó bảo đừng làm ở đây, nhiều công an lắm. Lúc đó trong người lại có mang theo “hàng” (tức heroin). Hai đứa cuống quýt thuê phòng, trông dặt dẹo lắm rổi. Vừa trích xong thì công an đạp cửa xông vào. Gần một chỉ heroin để ngay dưới gối. Thanh nó nhận ngay. Em về nhà, kể lại chuyện, mẹ em bảo: “Thôi con ơi, thế là mày giết con người ta rồi. Người ta nuôi con hai chục tuổi đầu chưa được nhờ vả gì cả..”. Cuối năm ấy, gần vào dịp tết, Thanh bị đưa ra xử, Tòa tuyên án 13 năm. Ngày xử, mẹ Hường cũng có mặt tại tòa, nước mắt rơi ở trong lòng

Tôi gặp Hường tại Trung tâm cai nghiện, chữa trị và dạy nghề Phú thọ. 18 ngày nữa cô sẽ ra trại. Hường nói cô sẽ xin ở lại đây. Bố cô muón thế, cô cũng muốn thế, “chứ ra ngoài rổi thì lại chẳng biết thế nào”. Tái nghiện quá nhiều lần, bố cô không còn tin tưỏng, hy vọng gì ở cô, ông viết đơn cho cô đi cai nghiện. Chính Hường cũng không còn tin ở mình. Cô nói ngay cả bây giờ, mỗi lần nhắc tới ma túy, con rắn trong người cô lại thức dậy, cô lại không hiểu được tại sao mình lại làm như thế. Người cha sẽ gửi con ở lại trại, để đến khi chạy xong thủ tục, ông sẽ dẫn con từ thềm trại ra thẳng sân bay cho nó đi lao động xuất khẩu, sống hẳn ở một xứ khác, xa cái Phường Thanh Miếu nổi tiếng về ma túy, xa lũ bạn nghiện cứ thấy con ông về là lại hú hét làm Hường bị xích chân, bị xích tay, đã bỏ ma túy được đến bảy tám tháng vẫn cứ hộc lên như chó.

Khi tôi gặp, Hường vừa qua cơn sốc khi cô treo cổ tự tử. Cô vẫn đánh móng tay, vẫn kể về người “bạn trại” của mình rằng: Nó tên là Hà, SN 1981 ở Thị xã Phú Thọ, cũng nghiện dắt nghiện dẹo. Đời nó khổ hơn cả em. Chồng cũng nghiện và chết vì bị sốc thuốc. Thôi thì viết rằng khi cô đã biết ghét bỏ chính con người mình, đấy là cô đã ăn năn. Khi cô còn biết làm đẹp cho bản thân, tức là cô vẫn còn yêu cuộc sống này lắm. Mà quay đầu thì là bờ.

Nói thêm về những người bạn của cô. Một lần xuống Hà Nội đưa em trai đi thi đại học, Hường gặp lại Nga, tơi tả, đi cùng với một đám trông như dân bụi. Không cần nói thêm một lời, cô biết Nga ngày càng ngập sâu vào ma túy. Hùng, bạn đồng hương, đồng học, đồng chích, đồng bị đuổi học hiện bị đưa đi cai nghiện tại  trại Thác Bà. Thanh đang thụ án 13 năm tại trại giam Phi Liệt, Hải Phòng về tội tàng trữ các chất ma túy. Hai người vẫn viết thư cho nhau, cô không cho chúng tôi xem thư, nhưng nói âm hưởng chung của những lá thư là nó về tương lai của 12 năm sau, khi Thanh ra trại.

Đào Tuấn

Advertisements



    Trả lời

    Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

    WordPress.com Logo

    Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

    Twitter picture

    Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

    Facebook photo

    Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

    Google+ photo

    Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

    Connecting to %s



%d bloggers like this: