Kẻ cắp làng Phù Ninh

Buổi sáng tháng 5, thậm chí khi sương đêm còn chưa kịp tan thì ánh sáng ban ngày đ• ùa tới. Thôn phù Ninh bàng bạc một màu đất vàng vàng, đỏ đỏ, phơi mình ra dưới thứ ánh sáng không thật của buổi ban mai ấy nom kệch kỡm như một “kẻ son phấn” lúc hết đêm. Trong nhà Nứa, chị vợ đang đau đẻ. Trời ơi, đau đẻ như thế này thì Nứa sợ quá. 3h sáng, Nứa thức giấc khi thấy vợ gậm nhón chân cái. Chị chàng dùng cả hai bàn tay giữ chặt bàn chân Nứa, cái miệng cạp vô hồi kỳ trận. Nứa không hiểu ra sao cả. Bây giờ lại còn có chuyện ngén ngón chân nữa thì lạ thật. Phía thân dưới, bụng vợ chửa vồng đương không ngừng cuộn lên, cuộn lên như có trong bụng có con trăn khổng lồ đang thoát xác. Hồ hôi to và đỏ như những hạt ngô treo lúc lắc trên khuôn mặt tái xanh tái tử, tóc bết vào nhau rối như ổ chó. Nứa hoảng hồn cất tiếng gọi bà đỡ đương ngủ ở nhà ngoài. Anh vụng về ôm vợ, đưa bàn tay thô nhám to như lưỡi xẻng vuốt vuốt má vợ. “Thế đấy, đẻ con trai nên chắc nó mới đạp giữ đến thế”. Bà đỡ rề rà kéo lê tấm thân mỡ, kèm rèm một đôi mắt mũi bảo Nứa: Đi đun nước đi. Giọng quá mẹ chồng. Ơ hờ như thể đang chuẩn bị mổ con gà chứ không phải đỡ đẻ cho con trai quý tử của anh nữa. Nứa mệt quá rồi. Từ tối qua, anh đ• 4 lần bị gặm ngón chân, 4 lần đi đun nước, ấy thế mà chị vợ vẫn không chịu đẻ. Vợ Nứa đ• 3 lần sinh hạ, một lần sinh ngay bên bờ ruộng, một lần sinh ngay bên đường quảy quang gánh đi chợ, lần nữa thì sinh vào lúc ông Tân chủ tịch đương cười ha ha chuẩn bị phát biểu cuộc họp phụ nữ x• về kế hoạch hoá gia đình, lần nào cũng đẻ ọt một cái như vịt đẻ trứng rơi, thảy đều một lũ vịt giời. Nứa cảm thấy không có cái nhục nào nhục hơn phải suốt ngày ngồi “mâm ông ngoại”. Anh vốn là dân ngụ cư, đ• chịu nhục quen rồi, nhưng mà đến những lúc đi ăn cỗ, người ta xếp riêng cho mình một mâm “ông ngoại” thì nhục thật quá chui xuống lỗ. Mà ngồi mâm “ông ngoại” thì là ngồi với ai. Thằng Giản Lợn, một thằng bảy phần lợn, hai phần người, cái thằng đàn ông mà không biết uống rượu. Ai nữa, l•o Tứ Bảng, le te như con gà di, lơ thơ mấy sợi dâu dê. Mà là loại dê ái nam ái nữ, bọn trẻ con quyết rằng chim chỉ to bằng con giun đất, l•o đàn ông suốt ngày say. Gái cũng say, rượu cũng say, đến thấy con gà mổ thóc cũng ngắm say ngắm xưa. Đến một hôm, bỗng dưng cả thằng Giản Lợn, cả l•o Tứ Bảng đều không hẹn mà cùng ốm, đi ăn cỗ chỉ còn mỗi Nứa thuộc diện “ông ngoại”, thế là chủ nhà xếp Nứa vào ngồi chung mâm với mấy thằng chim còn chưa mọc lông. Đấy, lệ làng nó như thế. Thật nhục không biết leo lên cái cây nào mà làm sâu, chui trong quả, lấp trong đám lá cho đỡ nhục. Đ• có lúc Nứa quyết không đi cỗ bàn, họp tiệc gì nữa, nhưng vợ anh quyết bắt anh đi. “Mình là dân ngụ cư, mỏng như quả trứng, phải sống lẫn với đá cuội thì mới sống được”. Nứa lại lơ mơ ngủ. Anh toàn mơ thấy vợ đẻ ra khoai. Hình như anh đói quá. Cữ rượu hồi chiều đ•i l•o M•nh Còm trưởng thôn khiến trong nhà không còn lấy một hạt gạo. Đến con gà nhép định dành tiềm thuốc bắc cho vợ cũng phải đem cứa cổ. Nứa nhịn miệng đ•i khách nhưng cái tay trưởng thôn, tiếng là đi thăm người sắp đẻ cấm có quà một quả chuối, đ• thế lại vác theo mấy thằng dân quân. Con gà chúng nó nhắm không chừa một cái xương… Bà đỡ lại lay vai anh: Dậy đi, đi kiếm mấy tấm t• lót. Nứa lại ngồi hồm hỗm. “Thì còn mỗi cái áo “tếch cô” để dành từ hồi đi lính về đ• đem cắt ra rồi đấy thôi. Chẳng còn đồng đếch nào”. Gầm giường loe ngoe mấy củ khoai mấu, dăm quả trứng để dành cho người đẻ.

5h sáng, tiếng kẻng hai tiếng một keng keng, sắc nhọn như lưỡi dao cau làm Nứa giật nảy mỉnh. Cả những con trâu cái của thôn Phù Ninh cũng giật nảy mình. “Keng keng”, “keng keng”. Kẻng liên hồi. Mặt trời còn chưa lên. Khói sáng còn chưa lên. Trâu bỗng rống ồ ồ, chó bỗng sủa gâu gâu nhặng xị. Tiếng giường sập, bát vỡ. Tiếng trẻ con kêu thét. Tiếng mở then cửa luỵch quỵch. Tiếng người gọi nhau í ới. Ngữ kẻng ấy làm cho Nứa chạy muốn đứt chun quần ra đình làng. Vợ đương đau đớn lăn lộn như một con mèo. Nhưng việc của đá cuội là quan trọng. Đình làng đ• đông ngẹt những người. Có cả Giản Lợn, một thằng cha nổi tiếng hay ngủ, và cứ hễ ngủ là y như rằng đ• bị Nam Tào Bắc Đẩu triệu lên giời, cấm có ai gọi dậy được bao giờ. Có cả ông Tứ Bảng, l•o già chuyên ngủ nhờ gái goá, quần còn chưa kịp thắt dải. Thảy các khuôn mặt đều ngơ ngác. Bậc thềm giữa sân đình được trải chiếu hoa, thắp lư huơng. Các hương thân khăn đóng áo the đương ngồi thong thả xỉa răng. Các chức sắc trong thôn hoặc là ngồi nhổ râu, hoặc là ngồi véo lông nách, mặt đỏ, mặt đen hững hờ nhìn đám thảo dân bên dưới. Ông M•nh còm, trưởng thôn, người trông hắt hiu, bèo nhèo như cọng rau muống luộc giở đương thản nhiên ngếch mặt chuột nhả khói từ chiếc điếu bát in men rồng. Ông Tứ béo, anh ninh x•, mặt sùi chi chít những nốt cơm đỏ, lăm lăm khẩu CKC trong tay, mặt đỏ nhừ, miệng không ngừng quát tháo trẻ con đứng vào hàng. Bảo vệ x• mặc đồng phục quần áo xanh, mũ cối Tàu dởm, chóp mũ bọc giấy bạc bao thuốc vàng choé, người nào người đó đứng im thít, tay thủ dùi cui tre đực, có người còn khoác vai cuộn thừng, trông như cướp biển trên phim. Người đ• đông nhưng Thuốc, một tay mõ làng cho Trưởng thôn vẫn không ngừng vung cánh tay nẫn mỡ giáng choang choang vào chiếc kẻng bom bi. Thôi, thế là lại có chuyện rồi, Nứa rủ thầm. Cứ nhìn đám bảo vệ thì biết hôm nay sẽ có người bị bắt. Nứa quay sang Tứ Bảng. L•o đương buộc lại chun quần. Nứa quay sang Giản Lợn, tay này vừa ngủ gật vừa giật mình thon thót. Thế là chẳng biết hỏi ai, chẳng biết xảy chuyện gì.

Ông M•nh còm từ từ đứng dậy. L•o cố vươn cổ cò cho thân mảnh như cọng vó cất tép to ra, lấy oai. M•nh còm cười lên ha ha ha ha. Tiếng cười được rặn ra như đánh rắm. Bao giờ cũng thế. Một đận Nứa thắc mắc về cái tiếng cười như trâu nái ngáy ngủ này thì được l•o Tứ Bảng giải thích rằng đó là M•nh còm học mót của ông Tân, Chủ tịch x•. Ông Tân trước khi đăng đàn phát biểu, hoặc huấn thị, hoặc phê phán đều cười lên ha hả. Bà Toả, Bí thư đảng uỷ cũng vậy. Mà thực ra, hai người này cũng là bắt chước của ông chủ tịch huyện. Còn ông chủ tịch huyện có bắt chước ai không thì l•o Tứ không nói, bởi chưng, như l•o nói “ếch ngồi đáy giếng không dám phán trời bằng cái vung”. Làm quan khác dân ở chỗ là có thể cười lên ha hả mà đố thằng nào dám bắt lỗi mất dạy. Giảng giải cho Nứa, đoạn, l•o Tứ cười lên ha hả, nhưng mà Nứa thấy đúng. Tầng thảo dân như Nứa với l•o Tứ, hay thằng Giản thì có đeo loa, mặc đại cán, ôm cặp da mà cười thì vẫn tịt tịt như là đánh rắm sịt. Chẳng thấy sảng khoái chút nào.

“Thôn Phù Ninh vừa xảy ra một vụ án nghiêm trọng”. Tiếng l•o M•nh. Cả làng nín thở. Xem cái khẩu khí này thì đ• xảy ra chuyện đâm cướp giết hiếp như chơi chứ đừng có đùa. L•o M•nh dừng lại sau câu tuyên bố như tiếng chó sủa. “Đấy là điệu ngắt nhịp uống trà, lào Tứ kề tai Nứa thì thào, quan chức họ không nói kiểu cuốc đất, bổ củi như anh em mình, mà phải có ngơi, có nghỉ cho câu chữ nó ngấm”. “Kẻ gian đương đêm mặc áo quần ninda, che mặt lẻn vào nhà chủ tịch Tân lấy đi một lượng tài sản đủ để sắm một trăm con trâu cái. Bảo vệ phát hiện chỗ tường giáp bờ ao bị cạy mảnh thuỷ tinh bảo vệ, cửa bị cạy khoá bằng dao phay. Tại hiện trường phát hiện thấy…”. L•o tứ lại ghé tai Nứa: Đấy, đoạn này là ngôn ngữ báo công an, sắp đến đoạn hô hào quần chúng nhân dân rồi đấy. Đám người ồ lên. Chủ tịch hoá ra giàu thế. Giản lợn oang oang cái miệng: Hôm nọ tớ còn thấy ông chủ tịch đánh cầu lông, mông đít toạc một miếng to, lấy chỉ đen khâu lại..thế hoá ra không phải là quần của ông ấy. Một giọng phụ nữ: “Trời ơi, kẻ trộm chắc phải gan to như cái nong. Khiếp thật, khiếp thật”. Đoạn lại quay sang bên: Này đêm đêm toàn thấy vợ ông Tân ra vườn. Hôm nọ tớ buồn đi đêm thấy sáng đèn mới hỏi. Bà ấy lúng túng lắm, ra bây giờ mới biết là đi chôn của. Nứa thì Nứa biết thừa ông chủ tịch giàu ụt tị trong buồng, giàu láng coóng dưới bếp, giàu nứt nẻ sàn nhà. Thực ra trước đây Nứa không biết nhưng một hôm vợ về thì thào rằng ông chủ tịch giàu cơ man nào là giàu. Hỏi nó nó bảo ông Tân mượn sang dọn chuồng lợn có mỗi buổi mà cho cả trăm ngàn. Hai vợ chồng lào khào giở tiền ra xem. “Cụ rất đẹp trai. Râu dài”. Mà chao ôi sao cái tiếng sột soạt của đồng tiền lớn nghe thích tai đến thế. Nhà Nứa chưa bao giờ có đến chừng ấy tiền. Với đồng tiền ấy, vợ Nứa đi đong cả hai yến gạo, mua cho mỗi đứa vịt một cái áo mới, vẫn còn tiền mua cho Nứa một chai rượu, nhắm thịt lợn luộc, đậu phụ rau kinh giới, vẫn còn tiền cất kỹ trong hòm để dành. Hôm đó, say sưa, Nứa đem công đức của ông Chủ tịch đi khoe khắp làng. Thằng Giản Lợn thì trợn mắt tiếc ngẩn tiếc ngơ. Nó là chuyên gia lợn mà không được ông Tân thuê bao giờ. Còn l•o Tứ Bảng thì chỉ cười hềnh hệch. L•o bảo: “Tiền thì thích thật đấy. Nhưng cơ bản là vợ… vợ…vợ mày dọn vệ sinh cho con lợn nào! ợ. Hả đồ lợn!”. L•o nói rồi ợ. Nứa đưa cho l•o cốc chè xanh bảo: “Thì lợn trắng nhà ông Chủ tịch chứ không lẽ lợn nhà l•o hay lợn nhà thằng Giản”. Từ độ đó, cả vợ Nứa, cả Nứa, suốt ngày ngóng ông Tân gọi sang dọn vệ sinh cho lợn. Vợ Nứa thích sự may mắn, Nứa cũng vậy.

Cuộc họp của thôn đ• đi vào phần quyết định. Sẽ lập tổ kiểm tra để kiểm tra từng nhà, phát hiện đứa gian. Thôn Phù Ninh, thôn văn hoá không chấp nhận kẻ gian, đứa càn. Để cho dân chủ, l•o M•nh Còm đề nghị dân làng biểu quyết “nghị quyết khám nhà”, có dấu triện hẳn hoi. Nứa thích lắm, anh quay sang Tứ Bảng, quay sang Giản lợn. Giản đ• lên ký vào nghị quyết. Con lợn lai người ấy mong cho cuộc họp xong sớm để về ngủ tiếp, đêm qua, g• đ• cho mấy chục lợn về chầu diêm vương rồi, đương là giờ g• ngủ, thường nói là giờ lên giời báo cáo. Còn l•o M•nh, l•o không cười nữa, l•o bảo

 

 

Dân quân vây khắp làng, tập chung lại ở nhà Nứa và nhà thằng Giản Lợn. Nhà thằng Giản Lợn bị khám đầu tiên. Con lợn ấy đ• kịp ngủ. Nó ngáy, bọt mép sùi ra như nước d•i lợn. Bây giờ Nứa mới thấy bụng thằng Giản. Nó to, nó tròn, chỉ có một thớt thôi nhưng đó là thớt đại, nung núc những mỡ, xồm xoàm lông trắng lông nâu. L•o M•nh còn cười lên ha ha rồi thúc dân quân lôi tai thằng Giản. Giản lợn thức dậy. Ngơ ngác. Sợ h•i. Rồi nó cáu: Các ông làm cái quái gì thế. Ngay lập tức thằng Giản bị chạc ba ghim cổ xuống đất. Tứ Béo, anh ninh x• dí tờ nghị quyết có chữ ký của Giản vào sát mặt nó: “Mày đ• ký tự nguyện cho chúng ông khám nhà rồi. Nhớ con nhé”. Mồm Giản lợn đầy đất, nó bảo: “Tôi ký cho các ông khám nhà kẻ trộm chứ có phải khám nhà tôi đâu”. Trong một sức mạnh như có thể bóp chết lợn tạ, thằng Giản hất tung chiếc đinh ba, nhổm dậy, tay nó đ• vớ được con dao chọc tiết lợn sáng loáng. Dân quân ùa vào. Tiếng l•o M•nh: Ghô cổ nó lại, lôi ra đình, tội đâu ông chịu, quân kẻ cắp, đồ giặc cỏ”. Súng CKC của Tứ béo đ• thọc vào giữa mồm thằng Giản. Nó bị trói ghô bốn chân như con chó, hai dân quân luồn đòn gánh khiêng ra đình. Miệng thằng Giản khạc ra được đến hai cái răng với một mồm máu. Ôi trời, thằng Giản thì trộm cắp cái nỗi gì. Nứa không lạ Giản. Hai thằng bằng tuổi, chơi với nhau từ thủa còn cởi chuồng. Lớn một chút thì cùng nhau vào chùa ăn cắp oản, lớn một chút nữa thì mò mẫm ra sông rình cô giáo tắm. Nói là hai thằng cùng đi ăn trộm oản, thực ra Nứa lừa nó, bảo nó ngồi ngoài để mình vào xin oản sư cô. Sư cô mỏng mày hay hạt, ăn uống thỏ thẻ, một bữa ăn có nửa quả lựu, thế thì cơ sự gì mà không cho bọn trẻ trâu đói khát. Đến khi trộm được cả chuối cả xôi, cả oản rồi, đưa thằng Giản ăn vào miệng rồi, nói là của ăn cắp mà nó còn sợ đến oẹ ra cả giun. Còn chuyện đi rình cô giáo tắm, đầu têu cũng là Nứa, đứa nhìn trộm cũng là Nứa, đứa ăn trộm quần áo của cô giáo cũng là Nứa. Nứa còn nhớ như in thằng Giản lợn, to béo và trì độn đứng run như con gà bị cắt cổ, mắt nhắm tịt. Nó sợ tất thảy mọi thứ. Sau đận đi ăn cắp oản, nó hái táo trong vườn các cụ ba tuần liền đem cúng phật. “Lạy Phật, lạy Sư, con ăn oản, ăn xôi mà không biết là của nhà chùa. Cho con xin lỗi, lần sau con hứa không dám tái phạm nữa. Nếu không thì con xin chịu mọi hình thức kỷ luật”. Sau đợt đi rình cô giáo tắm, thằng Giản bỏ học luôn. Từ đận đó, hễ cứ nhìn thấy cái dáng cao cao, thon thon, trăng trắng của cô giáo ở đâu là nó co giò chạy biến. Chỉ có lợn là nó không sợ. Cái con lợn ấy tin rằng như thế là nó hoá kiếp cho bọn lợn, loài khổ nhất thế gian, sinh ra cho người ta thọc dao vào cổ mà chỉ biết kêu. Trời thì cao. Kêu to đấy nhưng chỉ lên đến đám mây xám đầu núi là cùng. L•o Tứ Bảng có lần an ủi thằng Giản: “Trời nó cũng ăn hối lộ, cũng tham nhũng, cũng cường quyền, và cũng quan liêu như quan chức dưới trần. Đ• gọi là Trời mà lại, Thế nên bọn lợn nó có kêu lên đến giời, nó có kiện mày về tội “giết lợn” thì nó cũng quan liêu, nó đếch biết thằng Giản là thằng nào đâu mà sợ”. L•o Tứ Bảng có lần nhìn Giản lợn mà bảo Nứa: “Cố mà phải sống như con lợn này con này. Càng ngu, càng mù, thêm cả điếc nữa thì càng dễ sống”. Lại bảo: “A. Thế vợ mày vẫn đi dọn vệ sinh lợn cho ông Tân đấy chứ!”. Lại than: Cũng may mày với thằng Giản là bạn thân, cùng dòng ủn ỉn”. Nứa đếch hiểu gì cả, chỉ biết là l•o đang chửi mình ngu, nhưng mà khôn như l•o có ra chó gì.

Đời l•o Tứ Bảng cũng chẳng ra chó gì. L•o vốn là giáo làng. Nhớ năm l•o về đây áo sơ mi trắng lốp, kính cận dày có thể chiếu mặt trời đốt bùi nhùi ra lửa. Hồi đó Nứa còn cởi chuồng suốt ngày cưỡi trâu ngoài bờ mương, người cũng như trâu, da đen như nhau. Nhưng ngay từ hồi đó, Nứa đ• cảm thấy là thầy giáo Bảng rất là “dê ngu”. Đó là lối nói tắt của cô con gái rượu ông chủ tịch x•: Dê nhưng lại là con dê ngu. Thầy giáo Bảng về quê, đem ánh sáng văn minh từ tận Hà Nội về xó đồng tối tăm. Thầy chơi với bọn trẻ trâu bằng cách dùng kính cận làm lửa nướng châu chấu, gọi đó là món tôm bay. Cả bọn dùng roi dâu thay kiếm diễn trò “Ta là Đinh Bộ Lĩnh” quần thảo cả vùng mả gò thành ruộng trũng. Đến khi cả bọn khoái trí quá hỏi rằng: Đinh Bộ Lĩnh là ai?”. Thầy giáo Bảng mới thủng thẳng mà nói: Các em phải đi học mới biết. Đinh Bộ Lĩnh là anh hùng cưỡi ngựa cầm kiếm phất cờ lau dẹp loạn mười hai xứ quân, chứ không phải là cưỡi trâu với roi dâu này đâu. Thật là anh hùng và tài giỏi”. Thế là đám trẻ cắp đít theo thầy đến trường, ngôi trường đầu tiên ở thôn Phù Ninh này. Đến trường đầu tiên là vì muốn nghe chuyện ông Gióng cưỡi ngựa sắt đánh giặc Ân, chuyện Tiên Dung và Chử Đồng Tử. Hay đến nỗi trẻ con thôn Phù Ninh lũ lượt kéo nhau đi học. Nứa và Giản lợn kết tình Lưu Bình- Dương Lễ, một tình bạn Việt theo kiểu Tàu, từ hồi đó. Thầy giáo Bảng, tất nhiên, được đám thôn nữ coi như chàng hoàng tử phong nh• có nụ hôn dịu ngọt như trong chuyện cổ tích, nhất là khi thầy giáo hay đọc ca dao trêu ghẹo rằng: Trúc xinh, trúc mọc đầu đình/ Em xinh em đứng một mình cũng xinh. Cuối cùng, thầy giáo lọt mắt xanh của một “trúc xinh”, cô trúc xinh nhất làng, danh giá nhất làng, đấy là Vần, con ông Chủ tịch. Chuyện này chính tai Nứa nghe thấy: Đó là một buổi tối tháng mười, có trăng, cô Vần, xinh nhất Phù Ninh, danh giá nhất Phù Ninh đến tìm thầy giáo Bảng ở căn chòi sát bờ sông của thầy. Cô bảo: “Thầy lấy tôi đi, tôi sẽ bảo cha tôi xây cho thầy một ngôi trường, cho thầy làm hiệu trưởng, cấp cho thầy một mảnh đất để làm nhà. Tôi biết là thầy xin ngôi trường lâu lắm rồi”.

Cái g• thầy giáo đa tình kia đ• làm một việc đúng và một việc sai. Đúng ở chỗ g• đồng ý với cô Vần, chẳng anh hùng hiệp sĩ nào là không ng• ngựa mỹ nhân, huống chi cô Vần xinh như một con mèo tơ lúc 9h tối, danh giá như một con gà trống choai lúc 5h sáng. Sai là ở chỗ sau khi có ngôi trường, g• không lấy cô Vần nữa. Như thế là g• đ• xúc phạm một tấm chân tình, xúc phạm cái đẹp, xúc phạm danh dự của một người con gái, và nguy hiểm nhất là g• đ• làm bẽ mặt ông Chủ tịch. Mà g• bỏ cô Vần để đi với ai cho cam, lại đi cặp kè với một đứa gái bị chồng bỏ, đ• có một đứa con, lại là con gái. Thằng Giản bảo: “Hay là thầy thích có cả trâu lẫn nghé!?”. Nhưng nói thế là ngu, chỉ có những con lợn mới nghĩ thế. “Hay là thầy yêu, như là thầy vẫn thường nói!?”. Nói như thế cũng không đúng. Chẳng có con gà trống tơ nào mà lại đi chọn một mụ gà mái đ• đẻ sắp hết trứng, đ• rụng lông, để từ chối một con gà tơ mềm xương ngọt nước. Yêu thì cũng phải yêu mái tơ chứ. Mà gà thì làm gì mà có tình yêu. Bấy đến nay, cô Vần đ• thành gái già, không lấy chồng, bỏ rơi mất thân phận trúc xinh, danh giá, con ông chủ tịch để trở thành một bà già suốt ngày thở dài thườn thượt, bà chị ruột của Chủ tịch Tân, l•o Tứ Bảng cũng thành ông già rụng răng, bỏ rơi mất thân phận thầy giáo, trở thành con dê, suốt ngày đi với gái góa, suốt ngày quên không thắt dải rút quần, say sưa từ cánh diều lơ lửng giữa trời cho đến b•i phân trâu bốc khói.

Nứa đang ngóc cổ lên xem thằng Giản thì có người giật áo: “Về ngay, vợ mày đẻ ngược. Còn ở đấy mà đú với đởn”. Nứa sợ quá chạy hùng hục về nhà. Vợ Nứa đang quằn quại như một con rắn. Lúc nó kêu ồ ồ như trâu, lúc thì nó lại rú rít, hộc hộc như lợn. Mồ hôi đóng thành từng cục, lổn nhổn trên giường. Bà mụ lúc thì thào, khi hét lên. Nứa sợ quá, anh trốn vào sau bếp. Thằng Giản nói nhìn đàn bà đẻ dứt khoát là bị lang mặt. Thế thì xấu hổ lắm, không dám đi ăn cỗ làng nữa. Giữa lúc đó thì tràn vào nhà những CKC, đòn gánh, đinh ba, dây thừng, thuốn, móc. Nứa bị đá đít, lôi từ sau bếp ra, anh định phân trần rằng vợ anh đang đẻ con trai, lại là đẻ ngược, nhưng nhìn gương thằng Giản lúc n•y anh lại sợ. Thôi thì kệ.

Cuộc lục soát làm Nứa kinh hoàng. Tóc anh dựng ngược như lông mèo lúc động đực. Răng hàm anh gõ vào nhau lập cập như con chó bị mưa. Không muốn nhưng chân anh run bắn, cọ quậy vào nhau, y như bọn trâu bò. Chỉ thiếu tiếng kêu eng éc thoát ra mồm anh mới không tưởng mình bị đem ra hành quyết. Chiếc ao con con nhà anh kín người, người mò thành hàng, mò dọc ao, lại mò ngang. Một đám nữa vào trong bếp, cậy nền, thuốn nồi nước giải, thuốn từng cục phân trong hố xí. ở trong nhà, bao nhiêu hòm xiểng đều bị cậy tung, cặp đi học của trẻ con cũng bị khám. Đến cái đống t• lót, cóc xê đàn bà cũng bị đem giũ ra. Nứa đứng như bị chôn chân, anh chỉ kịp biết thằng Mõ đ• ăn cắp cái xi líp của con gái lớn, nó hít trên mũi rồi thả vào trong áo, nhưng anh không đủ cam đảm để nhìn nữa. Tư Béo đứng chiếu tướng anh, nhìn thương hại như nhìn con lợn sắp chết. G• nói thủng thẳng: “Nhà anh Nứa liền tường nhà ông Chủ tịch nhỉ”; “Tường nhà ông Chủ tịch thiếu mất ba mảnh thuỷ tinh. Tường lại dính nhựa mít”. Đoạn g• quay phắt người lại thúc múi súng vào mồm anh, đè dí anh vào tường. “Tại sao trong sân nhà anh lại có mảnh thuỷ tinh. Hôm qua ăn mít phải không!”. Hồn phách Nứa bay sạch. Anh nói “dạ vâng, dạ vâng” liền một mạch. Sau sợ quá, anh khóc oà lên. “Van ông, chúng con không dám trộm cắp”. L•o M•nh Còm cũng đi đến, tay ngoe nguẩy chiếc dùi cui: “Tao điều tra ra rồi, anh trai mày ở trên Thôi trước đây đ• ăn cắp ba lô của bộ đội, năm ngoái vừa ăn cắp nửa sào bí ngô ở trên Sôi bị chủ bí bắt trói ra sân đình xẻo mất đôi tai. Chúng bây giỏi thật, khôn hồn thì mang ra đây”.

Có ai đó đến nói vào tai Nứa rằng ông Tư Bảng đ• bị khám nhà rồi. Không thấy gì nhưng x• vẫn cứ bắt ông, ông chống cự, bị Chủ tịch Tân đạp vỡ dái. Nứa nghe, tay bịt dưới quần, đầu óc để cả vào cái bụng của vợ

Cây chuối con vừa trồng cũng bị đ• sới, thuốn sâu đến cả thước. Tứ Béo bắc ghế khoắng lọ lục bình trên bàn thờ, đoạn g• nhấc ảnh các cụ đang được thờ trên bàn thờ, lao xà beng đào tường. Người chết cũng bị nghi là ăn cắp. Nhưng mà không thấy gì. M•nh Còm lẩm bẩm, đoạn g• nhìn xoáy vào mặt chị vợ đang sợ đến quên cả đau nằm nhợt nhạt trên giường. G• vẫy tay. Đám bảo vệ lao vào. “Mày giở bụng con mẹ này lên”. Nứa đờ người. Vợ Nứa đờ người. Một bàn tay đen nhẻm hất bà mụ ra ngoài. Một bàn tay đen nhẻm khác mò vào áo vợ anh. Trật ra một cái bụng đang cuộn như trăn, trật ra một đôi vú trắng nhợt, tức sữa. Chưa đủ, hai bảo vệ nắm cẳng khênh vợ anh sang bên, lục lọi đám giẻ rách đàn bà. Vẫn không thấy gì. M•nh Còm mặt lạnh như băng: “Còn trong quần nó, lột quần nó ra”. Đúng khi ấy thì vợ Nứa rùng mình, trong quần chị đù ra một đống lùng nhùng, một đứa bé trai, nhưng mà nó không khóc, cũng không động cựa. Máu ộc ra như suối. Vợ Nứa lẩn mắt vào trong đám đông, ánh mắt cầu cứu. ánh mắt ấy chầm chậm như đang bị thần chết cầm níu. ánh mắt như con gà cố sống cố chết chạy trốn những cái mỏ của con ác. ánh mắt ấy đi qua Nứa và dừng lại trên khuôn mặt phương phi, điển trai của ông Chủ tịch. Nứa cười lên eng éc, anh nói, giọng ôn tồn: Cả cái làng này thế nào rồi cũng bị lang mặt.

Hà Nội tháng 8/2002

Advertisements



    Trả lời

    Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

    WordPress.com Logo

    Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

    Twitter picture

    Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

    Facebook photo

    Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

    Google+ photo

    Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

    Connecting to %s



%d bloggers like this: