Cái nút

Sử gia Dương Trung Quốc râu tóc muối tiêu, kính trễ mũi hôm nay đã đăng đàn QH để nói về cái nút bấm. Ông đòi phải công khai và minh bạch hoá quyết định của đại biểu QH thông qua việc bấm nút. “Đây là điều kiện để dân giám sát đại biểu mà họ bầu ra”. Chắc ông Quốc không muốn ù ù cạc cạc mình như chúng nó kiểu vỗ tay gật cả làng với bất cứ thứ gì được bất cứ ai đưa ra QH. Ông Quốc nói đã có văn bản gửi Uỷ ban thường vụ QH và nhận được trả lời là “do tập quán của từng nước” và “có những cái công khai có những cái không cần không khai”- Chắc ông Quốc không bằng lòng với câu trả lời. “Vì sao chúng ta không chọn sự công khai mình bạch, để chính đại biểu phải tự chịu trách nhiệm cao hơn đối với các quyết định của mình trước dân”- ông đặt câu hỏi.

Công khai việc bấm nút, có lẽ đúng là sẽ làm các vị đại biểu QH phải nhìn trước ngó sau nhiều hơn. Nhưng khó mà nói sẽ thay đổi được điều gì.

Hôm nay, câu nói ấn tượng nhất thuộc về ông Nguyễn Ngọc Đào, và bà Phạm Thị Loan. “Quốc hội cần nâng cao vị thế của mình”- ông Đào nói. “Quốc hội cần phải độc lập hơn”- bà Loan phát biểu. Vậy thì QH đang ở vị thế nào? Chả lẽ quyền “giám sát tối cao” còn chưa đủ? Cần phải độc lập. Có nghĩa là QH đang trong trạng thái bị động? QH đang lệ thuộc? Hình như vào đúng ngày áp chót của phiên họp, ngày cuối cùng còn được đeo huy hiệu “dân biểu” nhiều nghị sĩ mới nhận thấy, hoặc đúng hơn là dám nói ra sự phụ thuộc của cơ quan, mà theo hiến pháp, là cơ quan lập pháp tối cao.

Cái vị thế của QH hiện nay là gì?

Sự thụ động trong việc lập pháp. Chính phủ trình dự án luật gì thì QH bàn bạc, thông qua dự án luật đó. Luật, vì thế, bắt nguồn từ nhu cầu của Chính phủ chứ chưa bắt đầu từ cuộc sống. Ông Nguyễn Đăng, vị đại biểu của cơ quan quyền lực cao nhất nước dường như nuốt không trôi việc “một cậu chuyên viên hành pháp” nói: “Không có tiền” cho việc thực hiện giám sát VSATTP. “Cái chết với cái sống như nhau cả”, “cái cụ thể không giải quyết thì không thể nói cái lớn được”, ông Vang nói rất bức xúc. Còn nhớ năm ngoái, bà Phạm Thị Loan, đại biểu QH Hà Nội đã bị viên chức của chính quyền “Mặc quần đùi tiếp đại biểu”, rồi thì “Khoá nhốt”. Dư luận ồn lên một dạo. Việc hành pháp bắt nhốt lập pháp thậm chí còn được đưa ra trước diễn đàn QH. Nhưng sau đó, thành chuyện “muỗi đốt I nốc”, vị quan chức địa phương này vẫn tiếp tục nhiệm kỳ tiếp theo ở Hoà Bình theo cái lối “Bắt nhốt thì đã làm sao”.

Chuyện bắt nhốt, hay cái lắc đầu hình như không phải là chuyện cá biệt. Niềm sung sướng âm ỉ khi lầm đầu tiên QH dám “nói không” với một dự án do Chính phủ đệ trình: “Dự án ĐSCT”, không khoả lấp nỗi bức xúc vì bị lệ thuộc, vì bị ép người quá đáng.

Luật gia Nguyễn Ngọc Đào đã nói đầy chua chát, rằng: QH đang phải chấp nhận câu chuyện Chính phủ đưa tới cái gì thì bàn cái đó. (Và trừ cái ĐSCT thì muốn cái gì QH phải biểu quyết cho cái đó) Bà Phạm Thị Loan thì phàn nàn “Nhiều cái CP đưa lên thì QH có giám sát. Nếu CP không đưa lên thì cũng không biết đâu mà giám sát”. Ông Trần Du Lịch kể lể: Uỷ ban Kinh tế khuyến nghị rất nhiều việc sau đợt giám sát việc sử dụng vốn của các tập đoàn, TCTy, nhưng sau đó cũng không ai nghe. Ông Nguyễn Đình Xuân cay đắng thừa nhận: Không có tỉnh nào muốn làm mất lòng trung ương. Và: “Nói và làm của Quốc hội chưa phải lúc nào cũng hiệu quả. Nhiều việc nói thì như vậy nhưng làm thì còn nhiều hạn chế”.

Chính vì chưa, thực ra là không dám, hoặc không thể “truy tới cùng sự việc” cho nên QH giám sát, rồi không biết giám sát để làm gì, sau giám sát ra sao, ai nghe, ai làm, để rồi lại tiếp tục giám sát, giám sát “như một công việc thường nhật”.

Ông Đào “trình bày suy nghĩ thô thiển” của mình, rằng: Việc quyết định đối với các công trình trọng điểm quốc gia không chỉ, không phải chỉ là những công trình nhiều tiền. QH phải quyết định cả những vấn đề như học phí của sinh viên, vấn đề tăng giá xăng dầu, điện nước. Thoạt nhìn thì đó là nhỏ, nhưng lại gây tác động rất mạnh, rất rộng lớn đối với xã hội. Chứ Như bây giờ, mỗi lần có tăng giá, QH không nói gì, chính đại biểu QH phải bỏ tiền mua hơn 19k đồng/lít xăng.

Con số 92,9% hình như chính là hình ảnh cho QH khoá XII: Có hung hăng đến mấy nhưng chỉ cần nhìn thấy cái nhíu mày là tịt ngòi. Bà Phạm Thị Loan đã tâm sự là “nhiều lúc” sau khi “bấm nút” thì cảm thấy rất buồn. Bà mong muốn việc giải quyết các vấn đề quan trọng của QH cần thấu đáo và độc lập. Quan trọng nhất là “Cần phải được bấm nút mà không chịu sự chi phối”.

Nhưng cái đó khó đấy. Khóa tới, các vị dân biểu thẳng thắn nhất, không ngại va chạm nhất hoặc đương nhiên nghỉ, hoặc dĩ nhiên nghỉ, hoặc tất nhiên nghỉ. Chả phải vô cớ mà ông Trần Du Lịch dẫn ý kiến cử tri, nói rằng: Nghe các vị nói trên diễn đàn QH thì sướng, nhưng cũng chẳng giải quyết được cái gì.

Thưa bác Quốc, cái nút nó không có lỗi gì cả. Cái nút bấm, cũng không phải là vấn đề của Quốc hội. Bởi điều đó sẽ chẳng có ý nghĩa gì nếu không có những cái nút trong chính tư duy các vị đại biểu, cũng chẳng bao giờ phải đặt ra nếu không có những cái nút khác từ trên đầu các vị.

Advertisements



    Trả lời

    Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

    WordPress.com Logo

    Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

    Twitter picture

    Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

    Facebook photo

    Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

    Google+ photo

    Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

    Connecting to %s



%d bloggers like this: