Con ốc và vỉ thuốc

Sự cố kỹ thuật- được “người trong nhà” của Toyota đứng tên tố cáo- đang làm nhiều người ớn lạnh khi nhớ lại thảm hoạ chân ga xảy ra trên đất Mỹ khiến hơn 30 thường dân tử nạn. “Áp suất dầu phanh của xi-lanh bánh sau vượt mức tiêu chuẩn từ 1,5 – 2 lần; Bu lông bắt móc neo chân ghế bị giảm lực siết. Xiết bu lông camber khi xe không ở trạng thái tiêu chuẩn”. Đây là 3 lỗi kỹ thuật xảy ra trên khoảng 9000 chiếc xe hiệu Innoval và Fortuner được xuất bán trên thị trường Việt Nam.

Dù miễn cưỡng, Toyota Việt Nam cũng đã lên tiếng thừa nhận các lỗi kỹ thuật này, dù đến giờ họ vẫn cho là không ảnh hưởng đến an toàn của xe.

Không ai dám nói những lỗi này là lỗi vặt, là nhỏ, khi phanh là bộ phận quan trọng nhất của chiếc xe. Nhưng dẫu sao, những chiếc Toyota đưa ra thị trường cũng đã qua kiểm tra theo quy trình, và sự cố, hay sự nguy hại là “không phát hiện ra”. Dẫu sao, cũng chưa có tai nạn đáng tiếc nào xảy ra. Dẫu sao Cục Đăng kiểm đã “chính thức có ý kiến”. Dẫu sao Cục quản lý cạnh tranh thì “yêu cầu báo cáo”.

Và dẫu sao, đó vẫn chỉ là “chuyện con ốc” là “lỗi bulông” so với đầy những lỗi man rợ khác đang xảy ra như cơm bữa ở ta.

Thập cẩm đủ thứ chuyện tiết canh có sán, gà cắp cúm, thịt lợn khai mồ, hoa quả ngâm tẩm đủ kiểu loại hoá chất khiến số ca nhiễm K tăng vọt, khiến nhà thương khi nào cũng quá tải mà chuyện xoá giường đôi, giường ba vẫn là viễn tưởng, là chuyện Bộ trưởng Y tế có thể thản nhiên chối: Có hứa đâu. Bệnh từ mồm. Người tiêu dùng thông minh cách mấy mà chỉ trông vào lương tâm trách nhiệm của cơ quan quản lý thôi thì cũng không đủ.

Nhưng khi thuốc chữa bệnh, thứ “uống cái biết liền” mà cũng bị buông lỏng thì tân dược ngay khi qua cửa mồm sẽ ngay lập tức biến thành độc dược.

Báo Tuổi trẻ cuối tuần rồi vừa có một phóng sự ảnh khiến những người có lương tri cảm thấy bất nhẫn. Đó là câu chuyện về đồng bào Đào Thị Mừng đi mua thuốc “chữa nóng” cho con. Người mua không thể đọc được những dòng chữ tượng hình ghi trên tem nhãn. Người bán cũng không hiểu thứ thuốc mình bán là loại gì, bao bì ghi gì, nói sao. 10 ngàn vnd cho hai vỉ thuốc Tàu. Và có lẽ, đồng bào cho rằng nó “chữa nóng” được cho trẻ em chỉ vì trên bao bì có in hình một đứa trẻ.

Câu chuyện xảy ra ở Lũng Phìn. Còn Lũng Phìn là một địa danh nào đó ở miền núi phía Bắc, cũng có thể là một danh từ chung để nói về một nơi nào đó đồng bào bị phó mặc cho số phận. Đó là nơi những vỉ thuốc quá hạn vài năm vẫn bán thoải mái cho đồng bào, nơi chỉ cần vài đồng “thuế chợ” một bà lang có thể mở hàng thuốc, nơi thuốc chữa bệnh được bày bán trong những túi cóc nilon sát bên hàng bùa chú của các “phù thuỷ”, nơi đồng bào đè nhau ra giữa chợ nhổ răng cho nhau, giản dị như nhổ nanh heo. Và là nơi mà thuốc chữa bệnh được bày bán, trên đất, cùng với thuốc tăng trọng lợn và…khô mực.

Câu hỏi vì sao thực ra không khó trả lời. Là bởi bộ Y tế còn loay hoay với câu chuyện hết quản lý lại đến bình ổn giá thuốc thả lỏng hoàn toàn thị trường dược phẩm ở vùng cao cho thuốc ngoại “đeo gùi vượt biên”. Là bởi thuốc nội, vì lý do tỷ suất lợi nhuận, đã chỉ dừng chân ở các thành phố, chỉ xuống được đồng bằng. Chính xác hơn là ở miền núi sự thiếu trách nhiệm dễ có chỗ ẩn núp.

Có thể tới đây Toyota Việt Nam sẽ phải sửa những chiếc xe lỗi. Có thể họ sẽ bồi thường.

Nhưng rất khó có một “Akio Toyoda” chủ hãng dược phẩm Tàu hoặc quan chức ngành y tế hoặc lãnh đạo địa phương cúi đầu nói lời xin lỗi khi mà sự thiếu trách nhiệm của họ, trong thực tế, đang biến sức khoẻ và tính mạng của đồng bào vùng sâu, vùng xa thành trò đỏ đen man rợ của số phận.

Advertisements



    Trả lời

    Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

    WordPress.com Logo

    Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

    Twitter picture

    Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

    Facebook photo

    Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

    Google+ photo

    Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

    Connecting to %s



%d bloggers like this: