700 tử tù- xin chết nhưng chưa được chết

MaychemGần 700 tử tù lên mạng được 1 tiếng thì phải rút xuống. Không hiểu vì sao

“Mới chỉ có 2 trên tổng số 684 án tử hình được thi hành. Có người viết đơn xin được thi hành, tức xin được chết nhưng chưa được chết”. ĐBQH Huỳnh Nghĩa đã làm nóng nghị trường trước những con số về bị án tử hình đang được lưu giữ. Trao đổi bên hành lang QH sau đó, ông nhấn mạnh đến đề nghị duy trì trở lại hình thức xử bắn.
PV: Có ý kiến cho rằng, công tác thi hành án tử hình nên vẫn theo hình thức xử bắn, bởi nếu tiêm thuốc độc sẽ khó khăn trong việc di chuyển phạm nhân đến nơi thi hành án và liên quan đến nhiều vấn đề phức tạp khác, kể cả thuốc độc. Ông đánh giá vấn đề này như thế nào?
Ông Huỳnh Nghĩa: Thuốc độc phải nhập từ nước ngoài, và tiêm thuốc độc phải qua hai giai đoạn nên tốn kém nhiều. Như vậy, việc vẫn thi hành án tử hình theo cách xử bắn theo tôi là phù hợp hơn. Năm 2012, tôi đã đề nghị với Quốc hội vấn đề này và thay vì xử án tử hình bằng tiêm thuốc độc, nên vẫn giữ nguyên hình thức cũ là xử bắn. Nhiều ý kiến tại các đoàn ĐBQH cũng đề nghị nên xử bắn các phạm nhân bị án tử hình, bởi còn tồn đọng tới hơn 700 tử tù thì không thể kéo dài thời gian chờ thi hành án được.
Nhưng còn những vụ án oan sai?
Ngành Tòa án đã có nhiều tiến bộ trong công tác xét xử, hiện tượng xử án oan sai đã giảm nhiều. Tuy nhiên, cũng vẫn còn xảy ra một số vụ xử oan sai mà pháp luật không cho phép. Bởi ở lĩnh vực cầm cân nảy mực mà để xảy ra oan sai là không chấp nhận được dưới mọi góc độ. Theo tôi, những vụ xử án oan sai phải được xử lý nghiêm túc theo đúng luật, để giữ nghiêm kỷ cương phép nước, đảm bảo tính công bằng xã hội.
Những vụ oan sai đang phản ánh phần nào chất lượng xét xử và trình độ của những cán bộ ngành Tòa án hiện nay, thưa ông?
Ngành Tòa án trong những năm gần đây đã có nhiều cố gắng, nỗ lực bồi dưỡng phẩm chất, đạo đức của đội ngũ chấp pháp. Từng cán bộ đều được rèn luyện, trau dồi đạo đức và thấy đó là niềm tự hào bởi mình đang thực hiện công bằng xã hội. Muốn phán quyết một bản án,người cán bộ ngành Tòa án phải cân nhắc kỹ lưỡng về sự đúng, sai và phải được rèn luyện kỹ càng về trình độ chuyên môn, nắm chắc pháp luật, có lối sống lành mạnh, biết bênh vực lẽ phải, mới không làm oan sai. Theo tôi, ngành Tòa án với trách nhiệm đào tạo, uốn nắn, nhưng từng thẩm phán cũng phải tự ý thức và có trách nhiệm về vấn đề đó.
Thưa ông, mỗi khi xảy ra oan sai, khoản bồi thường thiệt hại lại lấy ra từ ngân sách Nhà nước. Ông nhìn nhận vấn đề này ra sao?
Bồi thường oan sai đang là một trong những vấn đề mà tôi cũng như không ít ĐBQH rất trăn trở. Không thể bồi thường danh dự cho người bị oan sai theo kiểu đó và càng không thể lấy ngân sách Nhà nước ra để xử lý việc đó. Việc cần làm là truy rõ người làm gây hàm oan cho người bị oan sai và người đó phải có trách nhiệm bồi hoàn lại cho Nhà nước bởi những sai phạm mình gây ra. Trong luật Bồi thường Nhà nước, qua báo cáo của Bộ tư pháp tôi thấy vẫn chưa thể hiện được điều đó. Theo tôi, tới đây Quốc hội cần giám sát vấn đề xử lý trách nhiệm với đối tượng làm oan sai cho người khác. Ai làm oan sai phải chịu trách nhiệm về hậu quả gây ra, thậm chí tùy theo mức độ nặng, nhẹ phải bị xử lý bằng hình sự.
Xin trân trọng cảm ơn ông



%d bloggers like this: