Không chỉ là chuyện cá nhân hai nhà báo

Tự do báo chí, suy cho cùng, trước hết phải ở việc các nhà báo không bị cản trở khi tiếp cận thông tin. Hoặc giản dị hơn, những kẻ cản trở, dưới bất cứ hình thức nào, phải bị xử lý nghiêm minh

Thông tin “không khởi tố vụ án hình sự” đối với vụ 2 phóng viên VOV bị hành hung dã man đã được Phó Giám đốc Công an tỉnh Hưng Yên chính thức xác nhận. Trả lời Tuổi trẻ, Đại tá Nguyễn Văn Minh lý giải là vì “Không cần thiết”. Phó Viện trưởng VKSND tỉnh Hưng Yên Dương Văn Cảnh sau đó giải thích: 2 nhà báo đã đề nghị không giám định thương tật, trong khi với tội danh “cố ý gây thương tích, tổn hại cho sức khỏe người khác”, phải có kết quả giám định để xem xét có thể khởi tố vụ án hình sự được hay không.
Phải khẳng định dư luận hoàn toàn không bất ngờ với hướng xử lý vụ việc của Hưng Yên. Tuy nhiên, sau khi có thông tin chính thức, một câu hỏi cay đắng không thể không đặt ra “Liệu các nhà báo phải bị đánh đến như thế nào? Hay phải tử vong tại chỗ?” thì vụ án hình sự mới được khởi tố. Việc một vụ án quá rõ ràng, có đầy đủ nhân chứng, vật chứng và gây công phẫn xã hội xử lý theo kiểu “mưa to như mưa nhỏ”, sẽ tạo ra một “tiền lệ Hưng Yên” cực kỳ nguy hiểm cho phép những nhân viên công vụ trong chính quyền thoát tội miễn đòn hội đồng không gây thương tích “đến 11% sức khỏe”, hoặc vì sức ép nào đó, nạn nhân từ chối giám định, đề nghị không khởi tố vụ án.
Trong vụ hành hung nhà báo ở Hưng Yên, rất tình cờ, đã có một video clip gi lại toàn bộ hình ảnh vụ việc. Clip này đã được gửi tới giám định tại Viện Khoa học hình sự – Bộ Công an. Cả nước đã nhìn thấy vụ hành hung, cực kỳ dã man. Duy chỉ có Viện Khoa học hình sự là “không thấy” khi họ cho rằng nhưng hình ảnh này “chất lượng thấp, quá mờ nhòe” nên không thể làm rõ được đối tượng đã hành hung 2 nhà báo. Các nhà báo cần một kíp quay phim với máy quay chất lượng HD đi kèm để không tự biến mình từ nạn nhân trở thành tội phạm, phạm tội vu khống cơ quan công quyền? Hay Hưng Yên cần thượng tôn pháp luật để kiên quyết xử lý những hành vi vi phạm về mặt pháp luật, gây công phẫn về mặt tâm lý xã hội?
2 tháng trước, tỷ lệ % các nhà báo đã và đang bị cản trở nghề nghiệp do RED Communication công bố khiến du luận choáng váng: 87,9% trong tổng số hơn 400 nhà báo tham gia điều tra xã hội học cho biết đã từng bị cản trở dưới nhiều hình thức. Thống kê của Hội Nhà báo Việt Nam trong số 18 vụ cản trở, hành hung phóng viên chỉ có 4 vụ được khởi tố. Nguyên nhân hầu hết là thiếu chứng cứ. Đại loại như một bức ảnh, một video clip. Đáng lưu ý là cả 4 vụ này, không vụ nào được khởi tố theo điều 257 (tội chống người thi hành công vụ). Dương như, với cơ quan công quyền, tấm thẻ nhà báo, hay việc kêu gào “Chúng tôi là nhà báo. Chúng tôi là phóng viên” hoàn toàn không lọt tai họ, chỉ vì họ “đang tức giận” và “không bình tĩnh”.
Tự do báo chí, suy cho cùng, trước hết phải ở việc các nhà báo không bị cản trở khi tiếp cận thông tin. Hoặc giản dị hơn, những kẻ cản trở, dưới bất cứ hình thức nào, phải bị xử lý nghiêm minh.
Trong vụ việc này, có một chi tiết rất đáng chú ý: Cả 2 phóng viên của VOV đều “không đề nghị khởi tố hình sự vụ án”, và từ chối giám định thương tích. Dù với bất cứ lý do gì thì đây cũng là một sự ích kỷ và thiếu trách nhiệm không thể che dấu. Thiếu trách nhiệm không chỉ với bản thân mà còn với hàng ngàn đồng nghiệp đã, đang và sẽ còn bị hành hung. Liệu ai có thể bảo vệ nhà báo nếu ngay chính họ cũng không muốn tự bảo vệ mình?

About these ads

  1. Mạnh Hùng HN

    1 cô gái học sinh tát CSGT bị phạt tù, 2 chị vợ anh Vươn, anh Quý thấy CA HP bao vây bắn phá nhà đứng trên đê chửi cũng bị khởi tố và bao nhiêu vụ tương tự như vậy…!
    Còn CA đạp vào mặt dân, đánh người chảy máu mồm máu miệng thì không cần thiết phải khởi tố.
    Đây càng thể hiện chúng ta đang thiếu một nhà nước pháp quyền theo đúng nghĩa để bảo vệ dân thường. Cách hành xử của các cơ quan công lực càng làm cho nhân dân bất mãn thêm với chế độ!
    Chế độ như vậy liệu có tươi đẹp gấp vạn lần các nước phương Tây?
    Thật xấu hổ cho kẻ hàm hồ viết ra câu đó và những kẻ đang lẻo mép tuyên truyền lừa bịp dân lành!!
    Và cũng xấu hổ thay cho các nhà báo quốc doanh như ô Năm, ông Long của VOV

    • Có thể có lý do mà khiến bản thân họ dù không muốn vẫn phải ngậm thị. Tôi kg dám nói đến chuyện đó, chỉ bàn hậu quả và sự xúc phạm mà việc “ngậm hột thị” mang tới cho người khác

  2. Chôn lề

    Đến cái thân mình mà còn không bảo vệ được thì còn lo được gì, cho ai !?
    Chán như con gián !

  3. Hà Minh

    Cách đơn giản nhất là lôi cổ thằng Viện phó VKSND Hải dương ra đập cho nó 10% thương tật rồi nhận ” án” kỷ luật và chịu phạt 1,5 triệu đồng vì lý do … “bức xúc”

  4. hoannguyen

    Bình thường thôi, trong Blog của anh Lập có bài viết với nội dung là “Giới trẻ Việt Nam, một thế hệ hèn nhát”. Không trách cho giới trẻ vì mọi việc đã có “Đảng và Nhà Nước lo”, Đảng CSVN với 3,6 triệu người thì không thể là đại diện cho Dân tộc VN. Nước chở thuyền và cũng làm lật thuyền.

  1. 1 Không chỉ là chuyện cá nhân hai nhà báo « Hãy dành thời gian

    [...] Theo Đào Tuấn blog [...]




Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s



Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 197 other followers

%d bloggers like this: