Lâm tặc cao thủ, kiểm lâm thượng thừa

Nghe tin cụ rùa “hồi sắc xuân hoàn hảo” chỉ thấy lo. Lo vì nhỡ đâu lại có đứa thối mồm bảo bộ vó quắp gươm của cụ giá cả tỷ bạc.

Sự kiện thời sự nóng nhất tuần rồi chính là chuyện lâm tặc tay dao tay súng hỗn chiến chém giết cướp gỗ sưa ở Quảng Bình. Những bản tin về số phận 3 cây sưa, thực ra là số phận những con người xung quanh 3 cây sưa, được đăng tải dày đặc trên báo. Nào là “Náo loạn đạp rừng băng suối tìm sưa”. Nào là “Xông vào nhà cướp gỗ sưa giữa ban ngày”. Rồi thì “Giang hồ hỗn chiến giành sưa ngàn tỷ”. Và bây giờ là “Phát hiện súng và xác chết trong rừng”.
Thế này thì đúng là luật rừng thật rồi.
So với vài năm trước, lâm tặc giờ táo tợn và manh động hơn nhiều bởi từ chuyện vác cưa đi trộm giờ đã là vác súng đi cướp. Từ chuyện buộc cửa, dọa nạt người dân giờ lâm tặc ngang nhiên xông vào nhà dân dí dao giữa ban ngày ban mặt. Đổ máu vì sưa. Mất mạng vì sưa. Nhưng nói thế thì oan cho sưa bởi đến giờ cũng chẳng ai biết vì sao người ta lại mua gỗ sưa với cái giá không ít người giật mình: Hàng chục tỷ đồng cho một m3. Chuyện con người đối xử với nhau như những con thú đúng hơn phải là vì tiền.
Nhưng bản tin người dân chờ mãi giờ mới mang máng có. Đó là tin “Lộ diện quan chức nghi liên quan vụ gỗ sưa trăm tỷ ». Một hạt phó “được” nghỉ phép ngay trong lúc dầu sôi lửa bỏng. Một hạt trưởng và một hạt phó khác vẫn cho đi làm  nhưng không được tham gia đánh án, cũng như các cuộc họp mang tính chất bí mật liên quan vụ 3 cây sưa. Nói trắng ra là những người này ít nhiều liên quan đến việc “ngủ quên” cho 8 xe, hơn 100 gùi hỗ sưa lọt trạm Trộ Mơợng mấy hôm trước. Thậm chí, ngay cả khi cơ quan chức năng vào rừng kiểm tra, một ông phó được giao “chốt vòng ngoài” đã để cho lâm tặc gùi sưa đi lọt. Những gì ông nhận lại không ai hay biết. Cũng may còn sờ sờ ra đó một khúc gỗ sưa đường kính 20cm, dài chừng 0,7m, nặng gần 15kg, với giá ước 200 triệu đồng. Sau này, bị truy dồn quá thì ông chối: “Anh Tám gùi ra, thấy mình, anh chặt cho một khúc, đang định làm cái tượng bỏ trên xe cho vui”.
Ô hay, sao lại có thể có chuyện vui hay không vui với việc nhận lại một phần ăn cướp từ rừng!
Phong Nha là vựa gỗ sưa. Sau vụ 3 cây sưa, dư luận vỡ lẽ ra rất nhiều điều. Chẳng hạn như từ hàng chục năm nay, liên tục, Quảng Bình có hẳn nghề săn sưa. Hay từ Phong Nha, ra vào chỉ có vài con đường độc đạo, đường nào cũng cắm chốt kiểm lâm 24/24. Nếu kiểm lâm không ngủ quên đảm bảo chỉ có cánh gỗ mới có thể ra khỏi rừng.
Ấy thế mà ngay khi kiểm lâm bắt được vài mẩu gỗ, ông Chủ tịch Quảng Bình lập tức « thưởng nóng ». Không biết thưởng là vì những ngành kiểm lâm Quảng Bình đã có thành tích biến cây sống thành cây chết ? Hay là vì sự tưởng thưởng những người này đã không mang nốt cả mấy mẩu « hài cốt » loại đe (gốc) « làm cái tượng bỏ xe cho vui » !
Nhớ hồi cuối năm ngoái, vụ lật xe nghiêm trọng khiến 10 “phu gỗ” chết thảm ở Nghệ An đã phơi bày một sự thật : Chính các kiểm lâm vườn quốc gia Pù Huống đóng vai trò lâm tặc khi ăn cắp gỗ từ khu bảo tồn thiên nhiên mà họ được giao bảo vệ. Những nghiên cứu của Forest, một tổ chức quốc tế phi lợi nhuận đã xác tín cho điều này: Có tới 23 cán bộ, các loại, của đủ các “cơ quan chức năng” khác nhau tham gia vào chuỗi đường đi của gỗ lậu. Vởi tỷ lệ ăn chia là 39% trên tổng giá trị khai thác trái phép, buôn lậu. Con số 23 đang thể hiện một sự thật là ở nhiều địa phương, từ chính quyền đến “cơ quan chức năng”, trong đó có chính lực lượng kiểm lâm, thực ra cũng là một loại lâm tặc. Và đó là lâm tặc có quyền, lâm tặc ăn lương nhà nước. Thế cho nên chuyện cây sưa bỗng nhiên sừng sừng sống nhăn răng giữa rừng quốc gia mới đáng coi là chuyện lạ.
Thế rút cục thì ai là người có nhiệm vệ bảo vệ rừng?
Đặt ra câu hỏi này, thật là không phải khi nhắc đến chuyện “bốc mả” con tê giác một sừng. Tháng trước báo chí hân hoan đưa tin các nhà khoa học của Viện Sinh học Tây nguyên đã phục dựng thành công bộ xương tê giác Java một sừng. Thật tình cờ và thật bất ngờ, đây chính là bộ xương của con tê giác cuối cùng đã bị tiệt chủng năm ngoái. Thứ ba ngày 25- 10 năm ngoái được coi là cái “mốc” đánh dấu một sự kiện bi thảm. Sự tuyệt chủng loài tê giác Java một sừng. Hôm ấy, những nhân viên Quỹ Quốc tế bảo tồn thiên nhiên đã mặc đồng phục in dòng chữ “Tê giác Java tuyệt chủng ở Việt Nam năm 2010. Ra đi nhưng không bị quên lãng” khi công bố thông tin Việt Nam đã mất con tê giác cuối cùng. Hôm đó, cũng một câu hỏi đã được đặt ra, cần thiết nhưng cũ rích “Trách nhiệm thuộc về ai?”. Bí thư Huyện ủy Cát Tiên Huỳnh Văn Đẩu đã từ chối trả lời câu hỏi. Cũng không thấy nói Giám đốc vườn quốc gia Cát Tiên Trần Văn Thành trả lời sao. Đành tự an ủi rằng ông có thú vui tao nhã là chờ “những con thú cuối cùng” bị bắn chết để phục dựng bộ xương.
Còn trách nhiệm là cái gì đó không thuộc trách nhiệm của những người giữ rừng. Trách nhiệm có lẽ tại “lương tâm lâm tặc”, hoặc tại chính con tê giác ngu ngốc chót sinh nhầm ở Việt Nam!
Câu chuyện con tê giác cuối cùng năm ngoái cho thấy một khía cạnh mà mãi đến tháng trước mới được thừa nhận trên bình diện quốc tế: Sự chuyên nghiệp và trình độ thượng thừa tầm cỡ thế giới của lâm tặc người Việt. Hẳn nhiều người tròn mắt khi đọc tin của hãng Bloomerg về việc Chính phủ Nam Phi ra lệnh cấm người Việt Nam săn tê giác. Tại sao lại là người Việt? Và có liên quan gì đến vụ Bộ Ngoại giao phải triệu hồi bà Vũ Mộc Anh về nước khi chót bị truyền hình Nam Phi ghi hình đang giao dịch sừng tê giác. Thật thú vị khi gần 60% số đơn xin săn tê giác ở Nam Phi từ năm 2010 đến nay là của người Việt. Chưa kể đến tình trạng mà Bà Bộ trưởng Bộ Các vấn đề môi trường và nguồn nước Nam Phi “ca ngợi”: “Phần lớn những người đi săn trái phép bị chúng tôi bắt giữ là đến từ Việt Nam”.
Chắc chắn là từ bây giờ trẻ con sẽ được dạy rằng: Ngày xưa có một loại cây gọi là cây sưa. Và cũng rất khó để chúng hình dung về con tê giác khi nhìn bộ xương, mà rất nhiều bộ phận đã mất được chế bằng composit.
Bởi vậy, nghe tin cụ rùa “hồi sắc xuân hoàn hảo” vừa mừng lại vừa lo. Mừng vì đến giờ con cháu vẫn còn được biết một cụ rùa không phải tiêu bản. Lo vì nhỡ đâu lại có đứa thối mồm bảo bộ vó quắp gươm của cụ giá cả tỷ bạc.

About these ads

  1. CCP

    Xã hội ta?????. Chẳng phải gỗ sưa có giá trị là vấn đề lớn. Vấn đề là ở chỗ giá trị nào cũng được qui ra vật chất, tiền bạc cả. Tại sao và vì đâu? Ai cũng biết mà chả giám nói ra. Thật xấu hổ quá bác à

  2. Vượng

    Ngoài các nhà quản lý: kiểm lâm, hải quan biên mậu,…thì trách nhiệm của các Nhà khoa học cũng đáng lưu ý. Tại sao cây sưa bỗng nhiên trở lên quí trong một vài năm trở lại đây, tại sao đại gia Việt Nam lại bỏ ra mấy tỷ đồngđóng quan tài bằng gỗ sưa,…? Câu hỏi này rất cần các nhà khoa học lên tiếng bằng các công trình nghiên cứu cụ thể, có tính thuyết phục cao để mọi người nhận thức đúng về giá trị của cây sưa. Nếu đúng cây sưa có giá trị thật, ta có thể qui hoạch bài bản, tăng diện tích trồng sưa để đáp ứng nhu cầu. Bằng không thì khi nhân dân được cung cấp thông tin đầy đủ, sẽ không còn hiện tượng khát sưa nữa. Mọi người chắc còn nhớ câu chuyện “Thuốc” của Lỗ Tấn với việc tin rằng bánh bao chấm máu người có thể chữa được bệnh lao? Khi mọi người hiểu ra thì tự khắc phương thuốc này trở nên mất “thiêng”. Người Việt bị ảnh hưởng tính hay tin vào các phương thuốc, các tác dụng “bí truyền” kiểu rỉ tai, truyền miệng của người Tàu mà không biết được cơ sở khoa học của nó vì thế rất dễ bị lôi kéo. Ai có thể đảm bảo rằng trên đất nước này với hàng ngàn đại gia sẽ không thủ sẵn cho mình bộ quan tài bằng gỗ sưa và các đồ dùng bằng gỗ sưa khi mà trong nhân dân vẫn lưu truyền các tác dụng “vô cùng bí hiểm” của cây gỗ sưa?

  3. Tôm

    Mượn ý bác N.Q.Vinh: không có kiểm lâm thì rừng mất từ lâu rồi. Có kiểm lâm (KL) thì rừng mất từ từ.
    Tôi thì ý kiến thế này: cứ kiểu này, chả mấy rừng rỗng ruột. Chi bằng giải tán KL. Đằng nào rừng chả rỗng ruột, không có KL thì đỡ được chi phí nuôi lực lượng này.

  4. Viết công phu quá trời luôn. Nhưng liệu có phí sức khi kiểm lâm lại chính là lâm tặc. Thôi đã là sưa cho “xưa luôn”.

  1. 1 Tin thứ Tư, 16-05-2012 « BA SÀM

    [...] Đào Tuấn Lâm tặc cao thủ, kiểm lâm thượng thừa [...]

  2. 2 Tin thứ Tư, 16-05-2012 | Dahanhkhach's Blog

    [...] Lâm tặc cao thủ, kiểm lâm thượng thừa (Đào Tuấn). – Nguyễn Duy Xuân: Thương lắm rừng ơi (Trần Nhương). “Không [...]

  3. 3 Anhbasam Điểm Tin thứ Tư, 16-05-2012 | bahaidao

    [...] đâu chỉ có Tập đoàn Than – Khoáng sản, mà còn nhiều tập đoàn khác nữa. – Lâm tặc cao thủ, kiểm lâm thượng thừa (Đào Tuấn). – Nguyễn Duy Xuân: Thương lắm rừng ơi (Trần Nhương). “Không [...]

  4. 4 Anhbasam Điểm Tin thứ Tư, 16-05-2012 « doithoaionline

    [...] đâu chỉ có Tập đoàn Than – Khoáng sản, mà còn nhiều tập đoàn khác nữa. – Lâm tặc cao thủ, kiểm lâm thượng thừa (Đào Tuấn). – Nguyễn Duy Xuân: Thương lắm rừng ơi (Trần Nhương). “Không [...]




Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s



Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 200 other followers

%d bloggers like this: